Thông tin cá nhân
Embed code từ site khác
Trao đổi bình luận
Danh sách bạn bè
Blog
  • Không thể quên

    Đăng ngày: 06:37 29/11/2011

    Em vẫn mong ước là mình có anh bên mỗi khi thời tiết trở lạnh như thế này. Em mong ước là mình có anh bên khi em cô đơn như thế này. Em mong anh bên em như ngày xưa, anh biết không? Em vẫn muốn thế.........Em vẫn một mình với những mơ ước, với những nỗi buồn vu vơ, với nuối tiếc, giá như......Em đã được yêu dù một lần để mãi mãi nhớ thương như thế này. Em đã có anh dù một lần để kỷ niệm còn nhung nhớ mãi như thế này. Giây phút bên anh,em đã có những tháng ngày hạnh phúc để giờ hình ảnh anh vẫn sâu đậm như thế này. Anh bảo, làm sao em có thể quên anh được cơ chứ.

    Có những mùa đông không lạnh nhưng cô đơn biết bao, anh biết không?Em muốn mình có lập trường đối với anh nhưng hình như lúc em cố quên là lúc hình ảnh anh hiện về nguyên vẹn. Anh giờ đang làm gì? Anh tn? Anh béo hay gầy Tóc anh có còn bạc nhiều như trước nữa không hãy giữ gìn sức khoẻ, hãy tự chăm sóc bản thân mình? Vẫn là những lời nói suông ....Em muốn được đưa bàn tay nhỏ bé của em kéo hai vạt áo anh khép lại để gió lạnh không làm anh khó chịu. Em muốn giữ cho cổ áo anh cao, áp sát và tựa cằm vào vai anh mỗi khi ngồi phía sau anh chở đi trên những con đường Hà Nội.
    Em giờ vắng anh mới thấy quý giá biết bao những yêu thương về anh. Em giờ xa anh mới thấy quý giá những ngày tháng có anh bên cạnh. Vắng anh rồi tình yêu thương khó dành trọn cho người nào nhiều như thế. Em nhớ anh rất nhiều, anh biết không?

     

    Xem bài viết

  • Xa.........!

    Đăng ngày: 07:38 21/09/2011

     

    Có khi nào,
    Em bỗng thấy.....Lạc lõng giữa đám đông !?

    Có khi nào,
    sợ hãi thấy.....Mình em giữa cơn giông !?

    Lặng nhìn quanh...
    Đứng chơi vơi một mình........Màn đêm như vỡ tan....

    Lặng tìm quanh
    Đôi mắt ai vô hình......Tìm đâu xa quá xa.....
    .................
    ........
    ....

    Có khi nào,
    Là mãi mãi.....Có nỗi sầu còn vương

    Mỗi đêm dài.....Lại thức giấc
    ....Bình minh sang vội vàng

     

    Xem bài viết

  • tai không nghe,mắt không thấy nhưng tim vẫn đau.

    Đăng ngày: 07:32 21/09/2011

     

    Có đôi lúc nói rằng mình thay đổi mình cần thay đổi và làm tất cả mọi việc khác đi để mọi người thấy mình trở thành một con người mới. Thế nhưng có khi nghĩ lại, biết rằng mình đã sai lầm. Đó không phải là thay đổi mà chỉ là quay về với con người trước đây, quay về với một phần của quá khứ, cũng như mình bây giờ mà thôi.

     

    Vì một ai đó mà đánh mất chính mình..............


    Vì một ai đó mà phải thay đổi.......


    Vì một ai đó mà đang cố gắng quay trở về với con người trước đây.


    Thế nhưng....sao lại khó đến thế, tại sao không thể ..... !


    Nhiều lúc ước mình chết đi cho cuộc sống trở nên vô nghĩa nhưng lại sợ làm những người mình yêu thương đau nhói.

     


    Uớc mình được nhẹ nhàng như mây khói nhưng lại sợ lúc đó sẽ không ai cảm nhận thấy mình nữa.

     

    Uớc mình được là bong bóng để thời gian tồn tại ngắn đi nhưng rồi lại sợ gió thổi bong bóng bay xa khỏi người mình yêu nhất.

     


    Có những điều tai không nghe, mắt không thấy thì có phải tim sẽ không đau không? Những lời nói, ánh mắt lạnh lùng ... hết thật rồi. Lần này ko phải là dấu chấm lửng mà là dấu chấm hết. Sau bao tháng năm vun đắp yêu thương, giờ vỡ vụn......... Tai không nghe, mắt không thấy ... thì tim vẫn cứ đau, vì ta biết, ta còn cảm nhận được.


    Yêu là bên người mình yêu hay nhìn người mình yêu được hạnh phúc???? Ta nghĩ rằng, ta cần cả 2


    Đau lắm không nhỉ....?!?!?

     

    ký ức buồn!

     

    Xem bài viết

  • có thể,không thể hoặc không thể có thể và có thể không thể

    Đăng ngày: 07:29 14/09/2011

    Anh thương yêu, em viết ra đây những lời cuối cùng mong anh thấu hiểu cho lòng em. Dù yêu anh thật nhiều, yêu say đắm, nồng nàn nhưng em vẫn phải viết lên những dòng này.

    Bao tháng ngày qua được bên anh em thấy mình hạnh phúc vô cùng. Anh biết không, anh đáng yêu lắm. Em yêu anh thật nhiều. Được nằm bên anh nghe anh thủ thỉ, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

    Những lúc anh hài hước dí dỏm, nụ cười gợi lên nét duyên ngầm trên gưong mặt rám nắng trông anh thật quyến rũ. Cả cái cách anh nhìn em rồi âu yếm mỉm cười và ôm em vào lòng cũng đầy chân tình, nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt.

    Anh còn nhớ nhiều lần nằm bên anh nhưng em lại quay sang chỗ khác không thật sự lúc đó em muốn nũng nịu với anh một chút để được anh năn nỉ quay sang anh. Thật ra lúc đây em thương anh vô cùng. Anh có cảm nhận được hạnh phúc không anh?

    Bên anh, em được bình yên, đôi khi em lại được cười vô tư và thoải mái. Em yêu anh bởi trong anh luôn toát lên vẻ chân thành mộc mạc, anh không đẹp nhưng rất có duyên. Bên anh, em quên đi tất cả mọi bon chen, dối trá, phờ phỉnh của cuộc sống.

    Những lúc nằm bên anh, em ao ước được ngủ một giấc tròn đầy không mộng mị và hình ảnh đầu tiên khi thức giấc là gương mặt anh với ánh mắt trìu mến thân thương. Em biết anh lại sẽ mỉm cười và ôm em vào lòng. Em thích được như thế vì em luôn được có cảm giác được che chở, được yêu thương.

    Anh ơi, em có thể trao anh tất cả... tất cả cuộc đời em, thể xác lẫn tâm hồn em có thể sẽ thuộc về anh vĩnh viễn. Chúng ta có thể luôn bên nhau mãi mãi không lìa xa và em có thể cho ra đời những baby xinh xắn giống anh. Có thể một lúc nào đó hai chúng ta đều già lụ khụ bên con cháu đầy đàn sum vầy hạnh phúc nếu như anh chưa thuộc về ai, chưa bị ràng buộc bởi trách nhiệm và bổn phận.

    Em không thể tiếp tục bình yên bên anh được nữa, không thể tự làm cho mình thấp hèn thêm nữa. Hơn bất cứ điều gì, lòng tự trọng em là tất cả, em không thể biến mình thành một con thiêu thân liều lĩnh, cũng như em không thể đánh cắp niềm hạnh phúc của người khác làm hạnh phúc cho riêng mình.

    Chính vì thế em xin anh hãy quên em đi và quay lại với gia đình hạnh phúc của anh. Hãy xem cuộc gặp gỡ giữa chúng ta như một giấc mơ đẹp nhất trong đời. Hãy chôn sâu trong tim những kỉ niệm yêu thương, để một lúc nào đó có thể còn gọi lại được tên nhau. Em không thể đến với anh được nữa vì mặc cảm tội lỗi quá lớn, mặc dù em rất yêu anh. Chúc anh sớm tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Nhớ anh và yêu anh.

     

    Xem bài viết

  • Có một ngày em không yêu anh

    Đăng ngày: 06:25 21/08/2011

    Không có cơn mưa nào đến trước khi trời chuyển gió, không có lá rụng trước khi trời chuyển mùa, không có tình yêu nào kết thúc mà không có nguyên do. Ngày em mặc chiếc áo mới và rời xa anh, em sẽ cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác.

     

    Có một ngày em không yêu anh

    Em về nơi xa, mặc chiếc áo anh chưa từng thấy.

    Chẳng lẽ có ngày ấy thật sao? Ngày em không yêu anh? Giây phút không có anh bên, em ngồi tưởng tượng ra cái ngày điều đó xảy ra. Đúng đấy, ngày ấy anh sẽ không còn thấy em bên, không còn nghe giọng nói của em vang lên trong điện thoại, không còn thấy nick em sáng giữa đêm khuya với những status đầy tâm trạng... Chiếc áo em mặc cũng sẽ là chiếc áo anh chưa từng thấy. Đến ngày ấy, anh hãy hiểu, là hai đôi chân đã không còn chung bước, hai trái tim đã không còn cùng nhịp, hai tâm hồn đã không còn vấn vương...


    Có một ngày

    Em sẽ cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác,

    Những nỗi buồn của mùa mưa khác,

    Những buồn vui anh chưa có bao giờ...

     

    Ngày ấy em sẽ tìm thấy hạnh phúc trong một nụ cười khác, tìm thấy bình yên trong màu mắt khác. Trái tim em sẽ không còn vương nỗi buồn của những giận hờn vu vơ với anh, sẽ không còn loạn nhịp mỗi khi nghĩ về anh. Khi ngày ấy đến bên em, anh sẽ chỉ còn là kỉ niệm, em sẽ không lãng quên anh, nhưng em cũng sẽ không nhớ. Những ngày tháng đã qua sẽ chỉ như một vầng mây trắng cuối hạ vắt ngang trời hoài niệm, để rồi những khi một mình em sẽ tìm về bầu trời đã quá xa ấy để ru mình trong những giấc chiêm bao...

    Ngày em không yêu anh, em tràn ngập niềm vui rời xa căn nhà cũ,

    Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng màu áo khác.

    Ngày ấy anh bắt đầu bằng bước chân của ngày quen em.


    Ngày không yêu anh cũng là ngày em rời xa tổ ấm của anh và em, cũng là ngày em quay lưng với kỉ niệm, ngày em đi về phía trái tim mình dẫn đường. Những điều giản dị vẫn in dấu tiếng cười của anh sẽ không còn đủ sức giữ bước chân em. Em ra đi tìm những điều mới lạ, những buồn vui không có hình bóng anh. Ngày ấy mái tóc em sẽ không còn rủ xuống hai vai như anh vẫn thường ve vuốt, mùi hương em dùng cũng sẽ không còn giống thứ mùi anh vẫn hay hít hà. Em sẽ là em của một ngày mới, và người em ấy không còn nhớ đến anh... Em sẽ ra đi, và sẽ hiểu rằng anh vẫn vậy không hề đổi thay.

     

     

    Bước chân của anh trên con đường quen thuộc vẫn là bước chân của những ngày xưa ấy, khi anh mới quen em. Điệu huýt sáo của anh sẽ vẫn là những bài ca thân thuộc không chút đổi mới, và những lời yêu thương anh nói với em vẫn sẽ là những câu nhẹ nhàng, lãng đãng như màn sương trên mặt biển lúc bình minh... Phải rồi, với anh tất cả vẫn luôn là bình mình, nhưng mắt em đã luống màu hoàng hôn tự bao giờ...


    Anh đã là một chàng trai mang màu tóc khác,

    Nhưng năm tháng cuộc đời,

    Vẫn như ngày xưa...

    Cái đổi thay duy nhất của anh, có lẽ chỉ là tuổi tác. Anh sẽ già hơn, trầm lặng và chắc chắn hơn. Ánh mắt anh nhìn em sẽ sâu thẳm hơn, và nhưng lời anh nói với em sẽ ít hơn. Anh muốn em tự hiểu, anh muốn em tự đọc được những yêu thương nồng nàn trong những chăm lo thầm lặng và buồn tẻ hàng ngày.


    Anh tự định nghĩa mình đã không còn thích hợp với những lời thì thào dịu ngọt, với những phút rạo rực tùy hứng chợt đến chợt đi như cơn mưa rào mùa hạ. Anh sẽ yêu em như một người cha nâng niu đứa con gái, gần gũi mà xa xôi, nồng nhiệt mà kìm nén, thiết tha mà âm thầm... Nhưng trái tim đập trong lồng ngực em lúc ấy vẫn còn là trái tim cuồng nhiệt của những ngày đầu tiên, của những khát khao từ thuở ban đầu, của những gì ngây ngô và vụng dại. Trái tim ấy tìm đến với ngày em không yêu anh... Khi mà đôi mắt anh đã nhìn về phía một bờ bến yên bình vĩnh hằng nơi chân trời, trái tim em sẽ vẫn còn kiếm tìm những cuộc phiêu lưu trong bão tố. Ngày ấy, còn tàu số phận sẽ đưa em đi thật xa, bỏ lại anh trên một ga lẻ nơi anh vun đắp hạnh phúc ngoài vòng mưa gió. Ngày ấy là ngày em không yêu anh...

     

    Xem bài viết

  • anh yêu vợ anh và yêu cả em nữa

    Đăng ngày: 07:23 27/05/2011

    Em thương anh, thương khánh vy con của anh,nhưng lúc nào em cũng giằn vặt bản thân mình. Ngày đầu tiên em gặp anh, em hoàn toàn không biết anh đã có gia đình. Anh đã nói với em rằng anh yêu em ngay từ lần đầu gặp. Em chẳng hiểu mình có ấn tượng gì để mà anh yêu như thế. Khi ấy em chưa hề có tình cảm với anh. Rồi sự quan tâm của anh và tình yêu của anh đã làm em xao xuyến. Khoảng thời gian em nhận thấy mình đã yêu anh cũng là ngày em biết rằng anh đã có gia đình. Em hỏi anh và anh đã nói ra sự thật: Anh đã có vợ và bé gái. Anh không giống như những người đàn ông khác hay nói là gia đình mình không hạnh phúc. Anh nói rằng anh rất yêu con, yêu vợ anh và yêu em nữa. Em buồn và khóc nhiều lắm nhưng em cũng nhận thấy rằng mọi thứ không phải là của mình thì cũng không nên níu kéo làm gì.

    Bài hát "xin lỗi tình yêu" mà anh hay mở cho em nghe đúng như hoàn cảnh của em và anh. Hôm ấy lòng em đau thắt. Anh đã khóc khi ấy. Em nghĩ rằng mình sẽ yêu, rất yêu anh, nhưng tình yêu ấy chỉ trong tư tưởng trong kỷ niệm mà thôi. Tất cả chỉ dừng lại đó, nếu tiếp tục sẽ ảnh hưởng tới hai gia đình.Mình xa nhau nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện và nhắn tin cho nhau. Em thích được nói chuyện và chia sẻ cuộc sống với anh.nhiều lúc Em sống với gia đình nhưng lại rất nhớ anh. Em luôn kìm chế bản thân mình để không gặp anh không liên lạc với anh. Chúng ta đã làm được điều đó. Anh về bình yên bên gia đình, chỉ thỉnh thoảng liên lạc bằng điện thoại hỏi thăm tình hình của nhau và những tin nhắn nhẹ nhàng: "anh có khỏe không" hay "em có còn yêu anh không"... Và thời gian trôi tình yêu ấy cũng được bốn năm.Em & anh đó chỉ là tình yêu trong suy nghĩ. Anh bảo là khi gia đình có khánh vy anh thấy yêu và có trách nhiệm với gia đình mình hơn.em hiểu tính anh nhẹ nhàng, sâu lắng và quan tâm với người khác, nghiêm túc trong công việc,chỉ cần nhìn mắt anh là em biết anh đang nghĩ gì.em hiểu anh,hiểu từng hơi thở.Những khi nói chuyện với em anh luôn khen chị nhưng anh đâu có biết rằng trái tim em quặn thắt vì đau đớn.vì vậy em cũng thấy cảm phục chị vì chị giỏi giang, và sinh được một thiên thần cho anh nữa.

    Em chỉ trẻ hơn chị và .. mọi thứ em thua chị nhiều lắm. nhưng. Em cũng có gia đình của em mà. Em  luôn biết mình đang đứng đâu. Luôn mong gia đình anh chị hạnh phúc.

     

    Xem bài viết

  • Gió...

    Đăng ngày: 01:43 26/05/2011

    Người ta bảo em đặt tình yêu vào gió...

    Cho nhớ thương một người không còn là nỗi quyến luyến vô ngần...

    Một mùa gió...

    Em không rõ đã yêu anh tự bao giờ, chỉ nhớ đã nghĩ về nhau qua bao nhiêu mùa gió...Gió cuốn những nguyện ước em lên trời cao...nói với anh những yêu thương nhẹ nhàng như một cánh gió chao nghiêng...Gió mang dáng hình anh vào nỗi nhớ...mang yêu thương về với em trong những ngày buồn...Gió lặng yên, lung lay ngọn cỏ non xanh khi tình yêu em dành cho anh cũng căng tràn như sự sống...Em yêu anh, hồn nhiên như cách gió ôm thế gian vào lòng, trêu đùa những nàng tiên...lúc mạnh mẽ, lúc bình lặng...Nhưng sẽ mãi mãi chẳng bao giờ biến mất.

    Nếu anh là gió...là ra đi, là không bao giờ dừng chân, là điều gì đó dễ dàng đổi thay mà không có gì níu giữ...thì hãy đừng để em làm mây trôi theo anh giữa những mùa vô định...Em nguyện làm ngọn cỏ xanh...nằm yên dưới vạt đất mềm...Lặng yên nghe tiếng bước chân anh về đâu đó giữa ban trưa hay một chiều ráng đỏ...Bước chân anh nhẹ tênh lướt qua đời em cho trầm mặc những đêm dài...cho em cảm nhận hơi thở anh mong manh đâu đây rất gần nhưng cũng rất xa...Để em được chạm vào anh...dù tình yêu không thể nói bằng lời...dù nụ hôn cũng chưa thể đặt lên môi như là rất khẽ...

    Một ngày mưa...gió không còn đến nữa...vì mưa là nước mắt...gió không lau nước mắt cho người tình nên sẽ đi xa khi mưa vừa chạm đến tim người con gái...Em sợ phải xa anh như sợ vì mưa mà trời không nổi gió...nên em không khóc đâu, dù nước mắt có muốn rơi cho thỏa nỗi niềm chất chứa em cũng sẽ gom chúng giấu vào sau vạt áo mềm...sau con tim bé nhỏ đã khỏa lấp quá nhiều bóng hình anh và thứ tình yêu thuần khiết hệt như màu nước mắt...Nên xin anh đừng đi...xin mưa đừng rơi...để em được lặng lẽ ngắm nhìn anh băng qua đời em hiu quạnh...Chỉ thế thôi, với em tròn vẹn một cuộc tình đầy...

    Những mùa gió...

    Em rất sợ cái cảm giác một mình ngồi trên đồng cỏ xanh khi ngày vừa tắt nắng...Có cái gì đó cô đơn đến dại khờ...Có nỗi nhớ lớn hơn cả khoảng không rộng lớn ấy...Có gió ôm em nhưng cũng lạnh băng như chính con tim anh vậy...Em thèm một vòng tay, khao khát một nụ hôn...đợi chờ một người chỉ đến từ mộng tưởng...Em mong được khóc trên vai anh chứ không gởi những đau thương vào mùa gió...Từng tiếng nấc, nghẹn ngào...và nước mắt anh ơi chúng đã rơi trên vạt cỏ mềm...Em xin lỗi...Em không thể cầm lòng thêm được nữa...Em sợ cô đơn, em đã đối diện với nỗi cô đơn và nguyện cầu những cơn gió mang anh về đây...Nhưng chúng chỉ mang đêm và nỗi nhớ, mang thương đau và nước mắt...mang những si mê trong tim em trải dài trên đồng xanh hoang vắng...Và em lặng lẽ khóc một mình...

    Anh ơi...có khi nào một cơn gió dừng chân...có lúc nào mưa sẽ ngừng rơi...có khi nào ta chạm vào nhau như tình yêu em không còn chết lặng...có khi nào anh cuốn em theo vào những phiêu lãng của tâm hồn...Cho em một bàn tay níu, cho em một ánh nhìn yêu thương, cho em một tia hy vọng cũng mỏng tang như là gió...Em sẽ giữ, em sẽ vuột khỏi cánh tay của đất để dù phải hóa thành hư vô của thế gian thì em cũng sướng vui chỉ với nguyện ước được theo anh trong mùa gió...

    Anh ơi...có khi nào anh nhìn thấy em như vì sao xa nhất của bầu trời chạm vào đôi mắt em buồn...Có khi nào ánh sáng của anh dẫn lối em về bên anh....Có khi nào em hóa thành bầu trời kia, cơn gió kia và cả bóng đêm hiu quạnh kia chỉ để được trông thấy anh, được anh tỏa cái hơi ấm ngọt ngào của yêu thương vào đời giá buốt...

    Anh ơi...xin hãy về với em...một khoảnh khắc thôi để em theo anh đến cuối chân trời...Theo anh đến những đồng xanh với tấm chân tình vẹn nguyên của người con gái...Xin anh hãy lay những ngọn cỏ em giữa đêm hoang lạnh hay giữa những ngày tàn...Em không muốn mình đớn đau thêm nữa...Không muốn quạnh hiu thêm phút giây nào khác nữa...Hãy để từng sợi yêu thương trong em dạt dào hơn cả mùi hương anh mang theo từ những miền đất lạ...Để em chứng minh cả sự sống này, nhịp đập con tim này cũng không thể nào chứa đựng được mọi nỗi yêu thương dành cho anh đó.

    Anh ơi...xin mang em đi về trong gió...xin trêu đùa với em như gió đặt trên môi nàng tiên một chút hương nồng...Xin anh để em yêu anh đến muôn ngàn kiếp nữa...Với gió, với mưa...với nhân gian và với con tim yêu em vĩnh viễn không rời...

    Người ta bảo em đặt tình yêu vào gió

    Và em đã yêu gió đến thiên thu như sẽ yêu anh thêm ngàn muôn kiếp nữa...

     

    Xem bài viết

  • nhớ........!

    Đăng ngày: 01:55 12/05/2011

    Lúc này đây
    Trong căn phòng trống vắng
    Chỉ tràn ngập bóng tối và bóng tối
    Âm u...............lạnh lẽo wá
    Em ngồi lặng lẽ..................một mình em
    Em nhớ anh
    Em nhớ anh
    Em nhớ anh lắm....................snh ơi
    Em muốn gặp snh
    Em muốn được nhìn thấy anh
    Em muốn được nghe giọng của anh
    Em muốn nói với anh thật nhiều
    Em muốn được cùng anh đi dạo trên những con phố
    Em muốn được cùng anh đi đến những nơi anh hay đến
    Em muốn biến cuộc sống của anh trở nên thú vị hơn
    Em ko muốn nghe anh nói cuộc sống của anh vô vị wá nữa
    ....................................................................................


    Thế nhưng
    em biết tất cả những điều đó chỉ là trong mơ mà thôi
    biết bao giờ anh mới được gặp anh nhỉ?
    Phải đợi sao
    Lại chỉ là 'chờ'
    biết đến bao giờ đây?


    ......... bởi vì quá yêu nên không thể dừng lại dc. ......
    ......... bởi vì quá thương nên điên dại vì chán .......
    ........ bởi vì quá nhớ nên không biết làm gì hơn .......
    ........ bởi vì dù người ta vô tình nhưng lòng mình vẫn yêu ....

    ......... bởi vì quá yêu nên không thể dừng lại dc. ......
    ......... bởi vì quá thương nên điên dại vì chán .......
    ........ bởi vì quá nhớ nên không biết làm gì hơn .......
    ........ bởi vì dù người ta vô tình nhưng lòng mình vẫn yêu ....

     

    Xem bài viết

  • Phút tĩnh lặng

    Đăng ngày: 07:12 10/05/2011

    Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, nhưng thường thì người ta chỉ tập trung vào cánh cửa đã đóng mà không để ý cánh cửa kia đã mở ra rồi.

    Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp được đúng ngưởi để rồi chúng ta mới biết cảm ơn món quà của cuộc sống.

    Đôi khi một cái gì đó vuộc khỏi tầm tay rồi chúng ta mới biết rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa biết bao với mình.

    Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ; nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.

    Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, một giờ để thích một người, và một ngày để yêu một người, nhưng phải mất cả một đời mới có thể quên được một người.

    Đừng vì dáng vẻ bên ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể làm một ngày âm trở nên tươi sáng.

    Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó tha thiết đến nỗi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm họ trong vòng tay thực tại. Hãy đi đến nơi nào bạn muốn; làm những gì bạn khát khao; trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn mơ ước.

    Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì nguời khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.

    Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất, mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.

    Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lê khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có như vậy, mọi người mới biết trân trọng những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình.

    Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơn hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt... dù đó là giọt lệ buồn hay vui, thì tình yêu ấy đã cho bạn những kỷ niệm thất ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và đánh dấu bước trưởng thành của bạn.

    Một tương lai tươi sáng luôn đứng lên trên một quá khứ đã lãng quên.

    Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đơi cho đến khi bạn biết cho qua và học hỏi từ những thất bại, sai lầm và đau buồn trong quá khứ.

     

    Xem bài viết

  • ngày...tháng...năm

    Đăng ngày: 07:42 28/04/2011

     

    Ngày hôm nay, ngày mà ta ít hay nói tới, ta chỉ thường nói về ngày hôm qua, ngày mai kia, nhưng có ai biết được, chính ngày hôm nay đã làm nên ngày hôm qua và ngày mai kia. Nếu hôm nay ta không sống hết mình, làm hết những gì mà ta có thể thì ngày hôm nay sẽ trở thành một ngày hôm qua đầy nuối tiếc. Đọc xong chuyện này mình thấy là ngày hôm nay rất quan trọng. Danh ngôn có câu: "ĐỪNG NUỐI TIẾC NGÀY HÔM QUA, ĐỪNG MƠ MỘNG NGÀY MAI VÀ ĐỪNG LẢNG TRÁNH NGÀY HÔM NAY". Chúng ta sẽ sống cho hôm nay chứ? Tất nhiên rồi ..........

    Xem bài viết