Hành trình Sa Pa của bạn VTA
Vậy là khăn gói lên đường đi Sapa. Trưa thứ thằng em ới đi, ngần ngừ rồi cũng quyết định đi thật. Tối hôm sau đã yên vị trên tàu. Đoàn tàu chuyển bánh.
Ngần này tuổi đầu mà chưa từng xa nhà một mình trừ lần đi Huế với lớp dưới sự "dìu dắt" của các thầy
Trước khi đi thấy trong lòng tâm trạng ngổn ngang, dè, hồi hộp và nhất là nhớ mẹ. Chưa đi đã nhớ mẹ wa' rồi cảm giác như gái sắp về nhà chồng. Mình đúng là đồ con nít
Nhưng cũng đúng thôi, mẹ con yêu wi' nhau wa' chừng mà. Mình đi như vậy chắc khiến mẹ lo lắng nhiều (Vì mẹ vẫn luôn là người hay lo toan và cẩn thận; còn con gái mẹ thì ốm và củ lẩn cù lần, rời vòng tay mẹ sợ thành bò lạc. Hehe). Vả lại trước mình luôn có kế hoạch khi đi xa vậy mà lần này chẳng biết tụi kia sắp xếp phuơng tiện, chỗ ăn nghỉ ra sao, nghi là du lịch bụi đây, mình yếu xìu vầy có kham nổi ko??? Một phút bồng bột nhưng ko hề hối tiếc
10 tiếng đồng hồ lắc lư, chen chúc, ko được nằm cũng chẳng ra ngồi trên chiếc ghế cứng của toa tàu số nóng hổi. Sáng dậy lúc đó mà có cái gương chắc nhìn mặt mình ko nuốt nổi rồi, đoán là vừa đen bóng, tóc dựng đứng, mắt thâm quầng, ôi nhan sắc của tôi
Đến Lào Cai, cả lũ bắt xe lên Sapa, hơn tiếng ngồi ôtô trên con đường ngoằn nghèo, uốn lượn, bác xế thì đi nhanh dã man (trước khi đi Sapa đã nghe giang hồ đồn đại về con đường này). Vài pha cua của bác tài cũng khiến cả lũ nín thở, lên cao tai ù ù nhưng bù lại cảnh đẹp quá. Xa xa mây mù giang phủ, lững lờ trên đỉnh núi, từng rặng thông, rừng vầu lá rủ xuống như nhũ đá nhưng lại khoác một sắc xanh thẳm khiến chúng càng trở nên đẹp lung linh, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy ruộng bậc thang của người bản xứ như nhìn thấy một điều kì diệu cái này dưới thành phố lấy đâu ra chỉ được dịp nhìn wa phim ảnh, mưa lất phất, cái lạnh se se len lỏi da thịt khiến lòng người ko khỏi bồi hồi, háo hức.
Vậy là thung lũng Sapa hiện ra trong suơng và mưa bụi. Ngơ ngẩn, sung sướng!!!
Rất thik cái cảm giác đi trên đường gặp rất nhiều người dân tộc. Cảm thấy sự giao thoa văn hóa hiện hữu ngay gần bên ta.
Cả hội hỏi han mãi mới tìm được ks ưng ý ngay giữa trung tâm, lại rộng rãi và lịch sự. Nhận phòng cũng là lúc đói mờ mắt. Mì gói ăn trưa thôi
Đúng là Sapa, mưa nắng thất thường, sáng hãy còn mưa đó mà trưa đã lại nắng chang chang. Vùng đất cao nguyên gần mặt trời hơn nên cái nắng tưởng chừng chói gắt hơn đồng bằng, nhưng nếu đứng dưới bóng râm thì lại thật là mát mẻ. Đó chính là sự khác biệt
Chiều cả lũ leo núi Hàm Rồng, cái kiểu alôxô đây mà, chẳng có hướng dẫn viên du lịch, chẳng biết là mình đang leo trên đỉnh Hàm Rồng hay leo núi để ngắm đỉnh Hàm Rồng nữa. Rõ là ... pó tay!!! Cảnh đẹp đây đã được bàn tay con người khai hóa và tu tạo khá nhiều. Mình có cảm giác đang đi dạo công viên trên núi hơn là ngắm cảnh tự nhiên.

Cỏ nhìn thật mướt mắt mềm mại bồng bềnh tựa như lụa, như mây.
Lạc đường mà hóa lại hay, gặp được cảnh đẹp mê hồn, tiếc là cái máy đt chụp hình lởm wa', ko lấy hết được cái hồn của thiên nhiên.
Tối về đói lả, cả hội lục tục chui vào chợ tìm ăn món nướng, bà chủ ơi có những món nướng gì ngon nhỉ?
Gà đen nướng, lợn cắp nách nướng, cá hồi nướng cứ thế mà bụp thôi
Thật đã cái dạ dày. Trên Sapa trời về tối se se lạnh càng khiến những món nướng đây đượm nồng hương vị, khói cứ gọi là lan tỏa ngút trời, ăn đồ nướng thấy thật ấm lòng người du khách.
Ăn xong, dạo chợ vòng, đêm nay thứ có chợ tình Sapa mà; nhưng còn đâu chợ tình nữa chứ, đâu rồi những đôi uyên ương dìu dặt tay trong tay, đâu rồi tiếng khèn của chàng trai H'mong gọi bạn, đâu rồi tiếng đàn môi tâm tình??? Thay vào đó là sạp trên, sạp dưới, dân Kinh có, dân tộc có, họ bán đủ thứ hàng, người Kinh thì bán đồ TQ còn người Mông thì bán đồ mà theo họ nói là họ tự làm. Haha
Xà vào hàng của các em người Mông nghe em nói em sống bản Tả Phìn, hôm nay chợ Phiên nên lên đây bán hàng, sáng mai về sớm. Người dân tộc đây đã bị cái đồng tiền làm cho "khôn" ra nhiều nhưng nói chuyện thì vẫn cảm thấy trong "cái bụng" họ còn thật thà, chất phác lắm. Có em ko nói được tiếng Kinh nhờ em khác dịch hộ. Thích hàng của em kia hơn nhưng vẫn phải mua thêm mấy món cho em thông dịch viên vui lòng.
Mua được mấy món đồ để treo nho nhỏ xinh xinh tưởng rẻ, hóa ra gom lại đắt phết, mà chẳng biết mang về HN có dùng ko nữa
Chưa đi hết vòng chợ trời đột nhiên đổ cơn mưa rào, ối giời ơi lạnh buốt, ô ko có, áo mưa ko, ks thì xa, chạy về chắc chết toi, lại còn nghe anh bán hàng dọa mưa đến sáng mai nữa chứ. Ko đỡ được
Sáng chủ nhật cả hội kéo nhau lên bản Cát Cát chơi, vi vu xe ôm, đường đi đến Cát Cát cảnh đẹp wa' đi thôi muốn pose mấy phát mà ko dừng xe được. Ức!!! Cát Cát chắc là bản gần trung tâm Sapa nhất thì phải, mặc dù người dân đây vấn sống với tự nhiên nhưng đây đã trở thành bản đậm chất du lịch rồi. Dọc đường xuống bản là các sạp hàng thổ cẩm và thổ sản của người dân, trẻ con thì léo nhéo câu đó lặp đi lặp lại như tua băng, mãi cả lũ mới luận ra được là "Chị cho em xin 2000". Mình ko thích thế lắm nhưng vẫn phải công nhận nơi đây đẹp mê hồn người. Đứng đầu bản gió thổi bạt người mặc dù vẫn nắng nhưng tự nhiên thấy lạnh wa'trời wa' đất. Người dân đây họ sống trong một bầu không khí thật trong lành và thanh bình. Đứng trên cao khiến tâm hồn con người ta bay bổng, tâm trạng thăng hoa, muốn dang tay ra ôm trọn đất trời này, muốn hít hà thật sâu đề hòa mình với thiên nhiên. Trông xa đồi núi trập trùng, mây giăng giăng phủ, thấp thoáng những rừng cây, ngọn cỏ, hoa lá, chim muông, kia là ruộng bậc thang, chưa bao giờ mình sung sướng đến vậy khi đứng gần một thửa ruộng bậc thang đến thế. Hạnh phúc nào bằng



Trẻ con đây tắm ì oạp trông thật đã đời nhưng nước suối lạnh buốt luôn. Mùa hè đó nhá ko bít mùa đông vớ vỉn suối đóng băng
Được đứng gần ruộng bậc thang. Sướng tê người
Chiều chủ nhật nắng wa' cả hội thôi ko đi đâu thêm nữa. Tiếc thật còn bao nhiêu cảnh quan đang mời gọi maì.
Tối lên tàu LC về HN, lại lắc lư, vật vã thêm 10 tiếng để gặp lại thủ đô thân yêu.
Sapa ơi! hẹn ngày tái ngộ.
-
<img src="http://media.tinmoi.vn/2010/03/06/images1931915_13.1.jpg"...
-
ôi chết mất. À, add nick chị chưa nhỉ (clear_moon86), nhớ PM rõ là em là...
-
Hu hu. Xa thế cơ á, lên đó đường đi khó hơn lên nhà chị nhiều em ạ
-
Hic, hic. Có thấy, sợi vải không còn liền nhau nữa. Đang định sang bắt xe bus đi...
-
Em Cao Bằng mà chị, chị Tây thì em Đông, muốn sang phải đi vòng, hic.