Thông tin cá nhân
Trao đổi bình luận
Blog
  • Rồi đến lúc con cần phải trở về.

    Đăng ngày: 03:52 18/05/2011



    Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
    cần được khóc và cần lau nước mắt

    con đã từng ước mình đừng sinh ra để không bao giờ phải sống mỏi mệt
    chỉ ước mình là dòng nước mà thôi...

    Có lẽ con đã bất hiếu từ lúc mới chào đời
    những đớn đau, giận hờn đều cuộn vào lòng giấu kín
    con không cho phép mình nhìn thấy giọt nước mắt của mình rơi xuống
    cứ lạnh lùng để lớn lên...
    Đôi khi con thèm khát thể hiện sự yêu thương
    những giấc ngủ bớt đi nhiều mộng mị
    trải lòng ra mà không bận tâm nhiều phút giây suy nghĩ
    ai tốt hay không tốt với mình?

    Đã hơn một lần con gục ngã trên đường
    Và ước chi con người ấy đến giúp
    ước chi con người ấy chỉ hỏi han một câu đơn giản nhất
    Người sống có vui không?
    (Con sẽ chắp tay mà tạ ơn
    dù khổ đau hiện rõ trong mắt nhìn...)

    Biết rằng ai cũng muốn sống cho hạnh phúc của chính mình
    nhưng con muốn được sống cho hạnh phúc của người khác
    muốn cả việc được chết đi để quãng đời còn lại của người ấy thanh thản
    muốn được nhìn người ấy đi hết con đường
    muốn được người ấy nhận ra mình- chỉ- một- lần- biết- yêu- thương...

    Cảm giác bất lực đã khiến con từng ngày trở nên lặng câm
    thui thủi mà sống
    con ghét cay ghét đắng cái gọi là số phận
    cho con biết yêu một con người
    và rồi xô con xuống ngày tháng của đơn côi...

    Đã không còn biết lòng mình buồn hay vui
    khi ước mơ trong tim đã chết rồi!

    Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
    cần được khụy ngã để được nâng đỡ như cuộc đời ấu thơ...

    (Nguyen-Phong-Viet)




    ....có nhiều lần trong đời rồi mày mưu toan trở về cái nơi mà mày cũng đã từng mưu toan ra đi. Nhưng rồi đôi chân hoang đàng cứ mê mãi, cứ cuồng vọng đến tội nghiệp quanh quẩn với những ngõ ngách cuộc đời cho đến khi không còn nhớ nỗi nơi mày đã bỏ lại để ra đi. Bỏ lại, để có những lúc như lúc này mày lại muốn trở về.....


    Xem bài viết

    Tìm tag: Thơ NPV
  • Người xa lạ....

    Đăng ngày: 03:46 18/05/2011


    Có một người xa lạ

    đến ngang cuộc đời ta

    và tỏ vẻ như hiểu ta hơn chính bản thân mình

    Người ngồi đó, lặng im và chỉ nhìn

    Người nhìn những khoảng không

    giữa Người và ta

    cố mường tượng như thể Người có thể đong đo bằng bao lần gang tay lớn

     

     


     

     

    Ta ngồi đây, cũng lặng im và cũng chỉ nhìn

    nhìn cái cách Người đo gang cuộc đời

    Có một người xa lạ

    đến và ngồi đó,

    cho rằng có thể giúp ta xoa dịu những nỗi đau chưa bao giờ thành vết

    cho rằng chỉ cần bờ vai ấy thì tất cả sẽ vỡ òa

    và cố chạm vào những nỗi đau mà vốn dĩ là bất biến

    Nhưng cũng chỉ là Người tự tô vẽ cho những cái vốn không màu

     


     

    Những con người xa lạ

     

    đến rồi đi

    tựa như kiểu gió vùi trong cát

    thổi tung

    có cơn gió cuốn theo cát được

    có cơn gió chỉ làm cát tung rối bù

    Phải chi

    trước, sau, bây giờ

    cũng có thể coi nhau như những_con_người_xa_lạ.

    (Nguyễn Phong Việt)






    Xem bài viết

    Tìm tag: Thơ NPV
  • Hoàng hôn cuối ngày

    Đăng ngày: 12:34 18/04/2011

     

     

     

    ....ngồi bên khung cửa sổ nhìn dòng đời trôi qua nhanh vô tình. Những năm tháng mệt nhoài với những bon chen giờ có còn ý nghĩa gì không khi tuổi già xế bóng quẩn quanh với những hoài niệm nhạt nhoà và cả những hồi ức đắng chát như vẫn còn vương trên tóc phất phơ những cọng buồn hiu quạnh....

     

    Rồi một ngày ta sẽ ngồi đó nhớ về những tháng ngày này !



    Photobucket



    Xem bài viết

    Tìm tag: vô thường
  • ....niềm tuyệt vọng như những bông hoa....

    Đăng ngày: 11:21 05/04/2011

































    (Sưu tầm)

    Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang.

    (Sưu tầm)


    Và như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm. 

    tamtay.vn photo Hãy đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng để thấy sự tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa...(Sưu tầm)



    Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau.

     

    tamtay.vn photo Hãy đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng để thấy sự tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa...

    (Sưu tầm)


    Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại.  Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường....

     

    tamtay.vn photo Hãy đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng để thấy sự tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa...

    (Sưu tầm)

    Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung.


    Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá....


     

    Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời.  Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

     


     


     

    Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh....





    (VK)

    Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới.  Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. 


    (O Trang)


    Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.



    (VK)

    Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.




    Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.



    (VK)


    Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.


    (VK)


    Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi.  Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.




    (VK)

    Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.



    (VK)


    Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.





    (VK)


    Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.


    (VK)



    Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi  ngậm ngùi.. .


     




    Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.



    (VK)

    Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...

    Lời tự sự Trịnh Công Sơn
    Hoa lá Trong vườn khuya






    Phú Quang đọc lời tự sự của TCS

     


    Xem bài viết

  • Hồn tan

    Đăng ngày: 11:11 05/04/2011

    Cầu Nguyện

    Tôi lêu lổng suốt canh khuya

    quanh co rồi cũng xe về dưới hiên

    nâng then, tay mở cánh phiền

    chân lơi thềm bước, rơi mềm ván cây

    đèn mù, dơi ngủ, mái tây

    rã rời, hơi thở tôi bay đầy phòng

    thế thời này đến đi buôn

    đời bôn tẩu đã quen thân, ngựa thồ

    phố cao, gió thổi, bóng mờ

    đêm lu, trời lặng, tôi gù lưng, đi

    đấy em, lòng rất thiệt thà

    ước mong cũng nhỏ như là phận con

    giường cây, ván lạnh đêm bưng

    kéo chăn, co gối, phủ chân thừa ngoài

    cho mùi giấc, một khuya thôi

    sáng ra mối đã đùn, vùi tuổi ta.

    Du-Tử-Lê 1966

     

    ...kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất Nghe người kể lại những năm tháng hoài ta nghe xót xa quá nhưng sao người cứ như không...

    Xem bài viết

  • Đêm hoang

    Đăng ngày: 06:13 20/11/2010

     

     

    ......đêm thả hồn vào nắng khuya (ánh sáng kỳ lạ nhất – không làm đau khóe mắt) đêm vẫn bao dung dẫu đôi lần quá chật. cánh bướm muộn phiền sau một ngày khó nhọc, bật khóc giữa cơn mơ....

    Đêm ma quái lang thang. Ta tìm một âm binh dẫn dắt vào cõi mịt mùNgười Ma. Lẫn lộn tan hoà. Em tìm về nhắn nhủ Lời trối trăn cho thêm mù khơi cõi âm ty Thắp nén nhang khói bay liu xiu Thắp ánh đèn Bóng vàng trôi vệt dài ngả nghiêng.....

    Bài thơ Du Tử mang hồn đi hoang đàng. Mang tình đi mênh mang...Đêm thật gần, gần với những nỗi niềm, những bỏng nhớ, rồi mê dại, hư hao...

    Đêm mông lung, phủ kín niềm tuyệt vong, đêm chật như một lối đi hẹp giăng những rêu phong. Thắp một ngọn nến gầy tìm chút sáng, vầng sáng cũng trượt theo người, những vệt buồn lê thê...anh nằm ngoài sự thật em đứng trong chiêm bao cách nhau xa vời vợi mãi mãi chẳng tương phùng!

    Ảo và thực em và tôi.. Chiêm bao rồi mộng mị Chợt gần rồi xa xôi... Ngày tàn mong đêm tới.. Trầm Luân một kiếp người... Đôi tay ai chới với.. Níu lại chút tình thôi...!Nhưng dẫu ngày có còn đầy ắp muộn phiền hay chỉ ngắn ngủi để cơn đau thánh thót hơn, niềm kiêu hãnh của kẻ thất tình chói chang hơn thì ngày rồi sẽ qua đi thật hồn nhiên, lặng lẽ. Vậy nỗi đau có theo nhau với ngày dài không ?!!

    Biết dùng lời rất khó để trang trãi nỗi niềm nên có nhiều khi qua âm nhạc người ta và chúng ta có thể chia cho nhau chút thân thương, chia cho nhau chút cay đắng, chút thơ hay hơn nữa một chút hạnh ngộ trong đời mình, đời người vậy. "Ôi thôi đời ta phung phí trong cơn buồn phiền...." Có thể niềm phiền muộn đưa chúng ta vào tận ngõ ngách tâm hồn và khi đó có khi, hay không bao giờ chúng ta lại quấn quýt, thấm đẫm cơn muộn phiền niềm đau như người ta cần có không khí để thở và chợt hỏi sao ta lại thở bằng những âm ba hấp hối vội vàng hay đứt quảng nhịp nhàng cho cơn mê đắm bầm giập tan tành phần hồn nhỏ bé mong manh của chúng ta khi nó cố gắng chạm đến cái gọi là hạnh phúc.... tách bạch một cách khốn khổ khốn khổ một cách tách bạch Cơn gió tách bạch mây hoang..... Ngày tách bạch đêm vì nhìn thấy sao giăng kín lập loè mà không biết đâu là nguồn cơn, đâu là hiện hữu.

    Thật Ảo ?!! Trùng trùng điệp điệp. Đêm đêm ngày ngày !?!

    Thanh âm lâm li hay não nề cũng có đâu biết được mình Biết đâu lặng lẽ ta hay những tình cờ chưa héo úa chưa kịp dạt dào đã tàn phai Gió đi đường gió. Mây buồn đường mây Thơ thẩn chút hoang tàn đêm vậy thôi để ngày xuống lại điên mê với mưa với nắng, với người ngợm với bon chen hối hả không có chút thanh âm lâm li hay mê ảo chi nữa Bay đi Bay đi mãi mãi ?!!

    Hôn tạm biệt nỗi đau rồi đi, nhé Người ấy không bao giờ có nụ hôn tạm biệt vì chưa chia lìa đã mang vết thương đau rã rời khi tình mới vừa lên tin vui vừa chớm nụ Chỉ biết chia sẻ một chút niềm đau ngọt ngào ấy bằng chân thành tình bạn nơi mà chỉ có tình thân thôi cũng đủ vui buồn. đêm chật như một lối đi hẹp giăng những rêu phong. Có em nhận ra đêm bên này chật hẹp cơn mê lại thênh thang nỗi nhớ Chia cho cơn buồn chỏng chơ bên kia một chút cơn say, cơn mơ mòng không có câu hỏi. Không có câu trả lời Em say với nắng khuya, và tìm chút khát khao hoang hoải mệt nhoài trên cánh đồng trăng ngạt ngào bất tận, dẫu có hư vô cũng khát cũng nồng...Anh ngoái nhìn vệt buồn như bóng ai sang chia thêm nữa chút nắng khuya.....bất chợt.....

     

     

    Ừ Khánh Ly hát giữa đêm nghe như tiếng ai mở cửa. Mà cánh cửa đã hoen rĩ lâu lắm

    ...Đêm khuya cây thương lá im lìm ưu tư ướt vai mềm dỉ vãng mất rồi Đôi mắt em...

    Hoà tấu đêm .... Trộn lẫn lộn xộn những quên và nhớ xa xưa hiện tại như tóc trộn lẫn nhau giữa đêm và tuyết vậy anh nằm ngoài sự thật em đứng trong chiêm bao Cơn mộng anh mãi là mộng vời khi tiếng đàn ai vẫn thánh thót bài ca ru anh cho quên, cho nhớ Cho chút may mắn khi người bỏ ta đi chỉ có câu thơ còn lại với niềm mơ hồn nhiên tịch liêu vắng lặng với buồn riêng. Giữ lại những câu thơ vậy Giữ lại chút men say Ngày tàn mong đêm tới.. Trầm Luân một kiếp người...

    Cuối cùng đâu còn có gì nữa phải không ?! Đúng rồi Tất cả chỉ là cơn mê thoáng qua trong đêm trong những đêm nhớ quên, ngậm ngùi và san sẻ vậy rồi quên Rồi quên Rồi quên

    ........Hồn muộn phiền !

    Lạc loài như mây chiều

    mặn nồng như đã trót yêu

    Đôi tay níu ân tình vỡ tan theo

    ........sầu như đá, ta, suốt đời thế đó

    tình như hoa, em, một kiếp nghiêng đầu

    khi lệ chảy cũng không còn ý nghĩa

    lương tâm nào còn níu được chân đi

    hoa đã nở bên kia đời tăm tối

    bỗng đêm nay, ta ngó lại hồn mình...

    Du Tử Lê

     

     

    Chuồn chuồn cõng nắng sang sông

    Người già cõng mớ mông mênh tuổi mình

    Chuồn chuồn cõng một câu kinh...tím buồn !

     

    Ừ nhỉ Cõi đời ưu phiền và hoan lạc đó có cho chúng ta một chút mơ hồ về chuyến xe cuối cùng. Bờ bến sau cùng Ngậm ngùi va` viên mãn cuối cùng để quên để bỏ lại tất cả trong những nỗi niềm đó tình yêu có thể mang theo chăng hay cũng phôi phai như chiếc lá gầy khô tan vỡ !  Mùa màng cho tin vui về lại, cho cỏ hoa cho hy vọng vào những tràn đầy sủng ái những thân phận con người. Gieo những hạt yêu thương vào đất lành nhân hậu cho mầm xanh khôi nguyên một dự đóan về ngày héo rũ đang gần Tìm chút Thu phai vàng héo hắt  giữa cơn Hạ chói chang.Tìm lại tương tư Tìm nơi xa chút bẽ bàng không trọn vẹn để mơ một ngày về ướt đẫm khúc tình phai.! Chút vui đó. Chút buồn lây. Ai mà không vậy Mang phận người  cho nặng trĩu những hoài !

    Nghe bài này khi đang gập ghềnh trên những thung lũng Đà Lạt, sương mù giăng lối hiu hắt lòng... Mỗi lần thấp thoáng ca từ, điệu hát lại thấy mình đang lưng chừng cái xứ thơ mộng. Mỗi bài hát là một dấu ấn. Lần lần nghe lại thấy mình băng qua tất cả  và  quá khứ ùa về, lại nghe...

    " Lỡ giấc ngủ không đành. Từng đêm dài nghe hồn cháy"...

     

     

    Người ngồi đó, hàng hiên cũ, phố xưa sương mù hiu hắt trời .Thành phố nhỏ mờ sương với những ngọn đồi lấp loáng những bông hoa tím dại.

    Tìm lại quán xưa, nghe bài hát đã sắp được quên Bên hàng hiên cũ thấp thoáng lời ca ..."giật mình ôi chiếc lá thu phai"

    .......vòng tay đam mê rã rời

    mưa buồn từng giọt xuống đời....

     

    Thật sự là có nhiều thứ đang níu giữ ta đấy chứ. Và thật sự là có một thứ đang níu giữ rất chặt nhưng từ sâu thẳm trong tim, ta vẫn thấy chẳng có sợi dây nào là đủ chặt, chẳng có niềm yêu thương nào là đủ lớn để níu giữ. Thế thì ta lại đi tìm ....

     

    Lệ tím héo hắt khóe môi

    Men rượu phiền muộn khóc cười

    Một kỹ niệm vài cuộc tình duyên xa xôi....

    Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

    Dù tình đời mong manh

    Lòng chẳng còn trong mong gì nữa

    Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

    Tình còn là tin nhắn

    Chẳng còn đèn sẽ soi ngày không ...

    (Nguyễn Đình Toàn)

     

    Lời yêu đương cho nhau mãi

    Nay đã xa lạ mất rồi !

    Tình chợt đòi ngậm ngùi lòng đất

    chôn vùi....

    (Sáng tác Hoàng Trọng)

    Xem bài viết

    Tìm tag: tự sự
  • Cõi trăng xưa

    Đăng ngày: 09:16 14/06/2010





     

    Đi.........

    > Có trăng như có một trời vằng vặc giọt rơi vàng xuống đời không. Vậy là trăng không. Quanh đây vắng lặng mịt mù Trong không đó có mịt mù một niềm, một nỗi. Có hay không. Không sao lại có.
    > Lồng đèn xưa có còn không nếu biết đêm mông mênh chỉ chiếc đèn leo lét lung linh cũng không làm ấm lại bàn tay vung vẫy trong khoãng không mê trong lòng trống rỗng chút nhạt nhoà chút không. Không đèn
    > Không hẹn hò sao vậy Không thuần khiết hư vô sao còn rưng rưng giọt trăng khuya khoắt. Giọt trăng do ta hay do không.
    > Mà
    > lạnh lùng bối rối mà bi ai hụt hẩng tươi tắn cơn mơ giữa đời không minh bạch những yêu, giận, xa, gần.
    > Giọt không sao rơi được Thinh không sao bàng hoàng !
    > Lồng đèn hắt hiu chi thoáng chốc rồi bâng khuâng chìm vào không Chìm vào trăng hoà vào không giữa lòng trống vắng. Cũng là không... Trăng không. Người không. Chỉ còn bài hát mỗi lần ghé sang ê tận trong không. Vậy là cũng không...

    (Trầm)

    ...............Về

    ...tay vừa đưa không, cõi mình vừa lấp lối, cơn đau dài chập chờn trước bóng, đã ngỡ ngàng nhận được những giọt trăng
    cảm ơn giọt trăng
    đúng vào ngày miểng trăng cuối bên này tìm khuất lấp...
    có câu chuyện về một người con gái dạo khuya trên bãi cát vàng, bẻ từng miểng trăng nhấm nháp dịu dàng như một loại thức linh thiêng của đất trời, như tan hòa, như biến mất, như một sự trở về vi diệu của "là một". Như Như.

    Không là có, có là không. Có cái gì là có mà cái gì đáng gọi là không? chỉ là một sự huyễn hoặc bất cần tạm rút mình ra cõi miền bụi bặm để tự thấy mình vô sự. Vô sự mà bị gọi ra cũng là "hữu sự" mất rồi.

    mùa trăng nào cũng một mình miệt mài đẫm trăng, câu vừa rồi thiếu một động từ, nhưng chẳng biết là phải điền gì vào, vì trong trăng không làm gì cả. Vô Vi.

    (Không)

    Vườn năm xưa em đã đến nay trăng qúa vô vi
    Gịot sương khuya rụng xuống lá như bước
    chân
    Ai
    lần
    Về
    (TCS)

    Một cõi !

    Mùa trăng không còn nữa Chợt một chiều một tối nhớ trăng suông. Đọc lại một mess của Không từ mùa trăng xưa post vào đây như chút ngậm ngùi ......trăng.





    trăng không

    Xem bài viết

    Tìm tag: tự sự
  • Nắng mưa tháng hạ

    Đăng ngày: 09:12 14/06/2010



    Cuối Hạ rồi không khí hầm hập đứng sững không di chuyển như một pho tượng cổ. Những ngọn nắng man dại quất thẳng vào người rát buốt. Ngồi trong vườn khuya nhìn ra con đường ngắn ngủn trước cửa như đang bốc khói. Một vài cơn mưa Hạ  lạc loài  không đủ giải nhiệt cây cối nhà cửa và cả những cái đầu hâm hấp nóng.

    Người ta chạy trốn nắng trong vườn khuya. Chạy trốn những lo toan những muộn phiền và cả những toan tính trong cái thời suy thoái cái thành phố đồng bằng hiền hòa này. Các anh già nói với nhau rằng năm nay nước lớn vì thấy có nhiều trứng nước dưới sông. Kinh nghiệm dân gian thường chính xác nhưng lạy trời đừng cho nước lũ. Cái đất đồng bằng này nước lũ không cuốn đi nhà cửa hay những thứ tài sản khác nhưng thời gian trầm thủy ba tháng cũng đủ cho người dân khốn đốn Sau khi nước rút đi thì ba bốn tháng sau không mua bán gì ra hồn. Ai cũng khổ !
    Nước lũ mang phù sa về làm mềm mại và phù sa cho đất mới đất đẹp hơn. Lũ cuốn trôi những thứ rác rưỡi sâu bọ và cuốn theo những mơ ước hay dự định nhỏ bé của người nông dân trong thời mở cửa như sửa lại căn nhà mua một chiếc xe Honda trung quốc hay hơn nữa là gả  hay cưới cho con. Cái đứa đang học đại học Saigon Cần Thơ có nhiều khi sau một mùa lũ phải khăn gói về quê vì không có tiền từ nhà gửi ra thành phố. Những đứa học tại thành phố Cao Lãnh này thì nhiều khi còn bám lại trường nhưng trong giờ học tâm hồn mãi lơ lững tận quê nhà với dáng gầy cháy nắng của mái đầu bạc trắng lom khom lặn lội ngoài cánh đồng nắng sền sệt bùn nhão nhoét cố tìm trong lớp phù sa của cơn lũ bỏ lại những đồng tiền gửi cho con.
    Cũng không phải học sinh nào cũng khó khăn  như thế. Có nhiều cô ấm cậu chiêu thuộc gia đình nông dân ruộng cò bay thẳng cánh chó chạy cong đuôi  thì vương giả và chơi sang hơn cả người thành phố. Nhà thuê cao cấp một mình  có cap truyền hình ADSL, Xe tay ga đời mới nhất, Điện thoại Iphone và tất nhiền là một vài mối tình nếu so sánh với Romeo Juliett thì còn chưa có hơi hám gì
    Vườn khuya thường xuyên có những đôi như thế. Laptop Dell, Vaio... chạy suốt bên ly cà phê nhưng chỉ là game hay những trang vớ vẫn khó nói Nhiều lúc nhận sửa máy cho các cô cậu này mà lòng buồn vô lý Trình độ tin học thì không đến đâu cứ điện thoại 3G và laptop kè kè bên mình chỉ chọt bấm bấm như là dân pro vậy Cứ nhìn vào menu và những Icon trên desktop máy tính mình có thể biết chủ nhân nó là đẳng cấp nào   rồi Nhiều khi thấy mình vô lí lạ Ước chi sửa máy cho họ mà mình không lấy tiền thì vui hơn biết bao nhiêu vì những người mình lấy tiền đa số họ không cần biết tiền  giá trị ra sao. Trái lại có những người gia đình khó khăn chỉ với chiếc máy bèo thôi nhưng kiến thức của họ đáng nể vô cùng .
    Đời sống là vậy Lang man một hồi nhiều khi nói xàm bâng quơ như một kẻ khùng Mà nắng xấp xỉ 40 độ này dể làm cho người ta phát cáu với mọi thứ đôi khi với cả chính mình...
    Nhờ nắng dã man mà cà phê bán đắt Cũng có cái tích cực của nắng. Nhiều khi mong cho nắng kéo dài đến tết chứ nghĩ tới mùa mưa sao bỗng dưng buồn Nhớ những ngày mưa dầm dề năm cũ. Mọi thứ đều ướt mèm. Lá hoa tơi tả, khách dăm ba người co ro nhạc rỉ rả muộn phiền.
    Miền nam chỉ hai mùa mưa nắng Ngày càng nắng nhiều hơn mưa.
    Lòng người có nhiều khi lúc mưa lúc nắng
    Thèm về Đà lạt trầm mình trong quán Co ro với Diễm xưa đường Mimosa nghe Khánh Tâm hát nhạc Trịnh. Hay bờ hồ có tiếng mưa róc rách Rainy. Rồi đến Cung tơ chiều trên một đồi thông nhỏ cạnh Dinh 3  nghe chị Giang hát mà điếu thuốc vẫn cháy trên tay ....môi nào hãy còn thơm cho ta phơi cuộc tình....trong một chiều tối mờ sương bên cạnh những người khách đến uống một thứ cà phê hạng tệ nhưng không ai chê trách một lời chỉ thì thầm với nhau khi điếu thuốc trên tay người đàn bà có giọng hát mộc hoang sơ cháy bỏng đến cùng kiệt.
    Hôm trước gatre về tặng một cây guitar tuyệt đẹp rồi phác thảo một khung cảnh mơ hồ trong vườn khuya Có hai cây đàn vài người hát Không biết sẽ có mấy người nghe Rồi gatre định thiết kế lại vườn khuya với những bức tranh thư pháp....Tấm lòng của một người bạn trẻ với nhiều đam mê  và ấp nhiều dự định đáng trân trọng vô cùng. Nhưng biết sao được khi khu đất này chưa biết ngày nào người ta giải tỏa để làm khu thương mại. Những buổi tối khuya khoắt ngồi đàn một mình nhớ gatre ,nhớ tiếng đàn và cây khẩu cầm của bạn, nhớ một vài người bạn trên Mul này đã hơn một lần đến đây và nhớ cả những người bạn chưa từng gặp bao giờ mà cứ như thân thiết đến lạ kỳ .
    Có thể đợi mùa mưa qua đi chờ gatre về to son điểm phấn lại vườn khuya để ngạo với nhân gian chút tình đời.
    Nắng khuya đã lên rồi
    Con Lê na cũng không còn ậm ực trong cổ
    Đêm này bổng dưng thèm lan man vớ vẫn !
    Nghe một bài sến buồn rồi ngủ vậy .....

    ....một lần em đã đến thăm
     tôi
    Trong một
     sớm thu sang
     mùa mưa ướt
     phố
     thênh thang
     Mưa từng cơn
     lạc loài
     rơi
    xuống tình
     muộn
     màng...

    Trời còn làm nước mắt rơi
     mau, trên vùng tuổi mưa ngâu Người còn nước mắt rơi mau, trên vùng tuổi thương
     đau Người xin hơi thở bên nhau để tình còn ấm khi người
    xa
     tôi
     ngàn
    đời ...

    Tìm lời ru cho giấc em
     ngoan
    Bằng lời kinh cho kiếp
    đa đoan
     Người về nghe
     tiếng hát âm vang
     trên
     vùng tuổi
    đa
     đoan
    ...

    (Từ Công Phụng)


    mưa
     

    Xem bài viết

    Tìm tag: tự sự
  • ...uống cạn từng giọt đắng...

    Đăng ngày: 06:13 19/05/2010

     

    ...Uống cạn từng giọt đắng...

     

     

     

    Xem bài viết

    Tìm tag: âm nhạc
  • ...có biết đớn đau một lần....

    Đăng ngày: 07:19 16/05/2010






     Đã biết nói yêu một lần Sẽ thấy đớn đau thật gần
       !





    lá

    ..chiếc lá đã rơi vào đêm mịt mùng Ta ngồi đây với hoang mê ngày cũ. Ngoài kia. Tiếng gà đã xao xác Đêm vẫn vạn niềm hư linh.
    Chiếc lá mất hút giữa tăm tối hun hút.
    Chiếc lá phai...
    Hay đời ta đã phai nhoà...

    Xem bài viết

    Tìm tag: âm nhạc
Tag đã sử dụng
Danh sách bạn bè